Lời khai của đối tượng thiếu hiểu biết Chạy được quãng đường vài trăm mét, khi đến đoạn cánh đồng trồng lạc, thấy mọi người đuổi theo, Quyền đã giằng lấy cái cuốc của một người dân cày với mục đích chống trả lại
Phải đến khi người thông dịch nỉ non nói chuyện, mọi người mới biết Quyền chối như vậy là do Quyền không hiểu luật pháp Việt Nam, cứ ngỡ “Tao đã chém người nên tao sợ vợ con tao cũng bị tử hình. Bất ngờ, Quyền nhìn thấy cháu bé con nhà một người láng giềng đang đi vào trong nhà.
Khi ở UBND xã, trong lúc cán bộ công an đang lập biên bản sự việc thì Quyền đã cắn lưỡi trẫm mình nhưng được ngăn trở kịp thời và được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện. Nghĩ cháu bé là con trai của anh vợ nên Quyền đã nhặt một con dao ở dưới đất rồi chém vào đầu cháu bé khiến nạn nhân chỉ kêu “á” được một tiếng rồi ngã lăn ra sân ngút.
Tình cảm hai người càng ngày càng khăng khít. Về đến nhà mẹ đẻ của chị Năm, do Quyền nhập cảnh trái phép nên cơ quan công an đã tiến hành soát và xử phạt hành chính 2 triệu đồng, đề nghị trong 3 ngày Quyền phải rời khỏi Việt Nam theo luật.
Ở với nhau hai năm sau, chị sinh cho chồng một con trai. Một lát sau, anh trai của Năm cũng đi cùng Năm đến. Đến khi người thông ngôn có mặt để chuyển ngữ, các cán bộ công an Việt Nam mới hiểu nguyên nhân của những hành động thất thường này là do bị can quá thiếu hiểu biết, Quyền đã liên tiếp hiểu nhầm hết từ chuyện này đến chuyện khác.
Tự sát lần thứ nhất không thành, tại bệnh viện Quyền lại tiếp kiến lao đầu vào tường hòng tự sát lần 2 nhưng các điều tra viên kinh qua đã lôi lại kịp thời. Lúc đó, một người nhà của chủ nhà đi từ ngoài sân bước vào nhà miệng vừa nói góp chuyện, tay vừa chỉ vào Quyền, rồi lại chỉ tiếp vào tờ lịch đang treo trên tường, ý là nhờ Quyền gỡ giúp tờ lịch trên tường đưa cho mình.
Cũng theo các điều tra viên, các anh đã có lúc phải “đánh vật” với những lời khai rắc rối của bị can này hàng giờ: Lúc thì Quyền khẳng định chị Năm và đứa con trai là vợ con mình, lúc thì lại nhất thiết từ khước “Chúng nó không phải vợ con của tao đâu”.
Thấm thoát cháu nhỏ đã 5 tuổi, kinh tế gia đình cũng khá vững vàng, có “của ăn của để”. Theo Xa lộ pháp luật. Bị can Nhan Chính Quyền. “Bản thân anh ấy còn đích mẫu đã gần 90 tuổi. Thế nên tao mới không nhận để vợ con tao nó không bị làm sao”. Từ đó Quyền càng nuông chiều chị và con trai nhiều hơn.
Chị Năm đã khuyên chồng nên trở lại Trung Quốc, chị và con ở lại quê ngoạimột thời kì rồi sẽ quay về với chồng nhưng Quyền không đồng ý.
“Trình độ thì thấp, tiếng Việt không biết nên cứ nhìn chuyện này lại tưởng ra chuyện nọ, cộng với tâm lý sợ mất vợ đã khiến anh ấy có hành động dại dột như vậy”, chị Năm nói. Bi kịch của người đàn ông sợ mất vợ Chị Năm cho biết, Quyền là con thứ 2 trong một gia đình rất nghèo.
Sau đó, họ sống với nhau như vợ chồng và có một cậu con trai. Tại cơ quan điều tra, Quyền kể lại lúc này mình đã rất ấm ức, bực tức nên bỏ ra ngoài sân. Vào tháng 3/2010, sau 8 năm trôi dạt xa quê, chị Năm đưa chồng và con về thăm nhà.
Hơn nữa, là con dâu trong gia đình tôi cũng muốn giữ tròn chữ hiếu”, chị Năm nói. Do không hiểu tiếng Việt nên Quyền ngồi thu lu một mình trên giường, dõi theo miệng mọi người “xem” nói chuyện.
Do không hiểu ngôn ngữ, nên Quyền đã tưởng anh này hỏi vì sao đến giờ vẫn chưa chịu về. Tại đây, mọi người ngồi trao đổi chuyện chứng minh thư cho Năm. Thấy đứa bé ngã lăn ra đất, Quyền vứt dao bỏ chạy. Khi người con gái mất tích 8 năm đột ngột trở về, gia đình chị rất vui mừng nhưng cũng lo lắng không biết cuộc sống của chị bên Trung Quốc ra sao.
Tờ lịch oan trái Năm 2002, chị Đỗ Thị Năm (38 tuổi, ngụ tại xã Xuân Lôi, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc) bị một đối tượng lừa bán sang Trung Quốc. Vào sáng 2/4, một người anh "cọc chèo" của Quyền (chồng của chị vợ Quyền) đến đón Quyền cùng con trai sang nhà mình để nhờ ông em "cọc chèo" làm giúp một số việc nhà.
Tuy nhiên, vợ Quyền đã kịp chạy đến và giằng cái cuốc ra khỏi tay Quyền, cùng lúc đó mọi người ập đến và bắt Quyền đưa về hội sở công an xã. Các điều tra viên công an tỉnh Vĩnh Phúc kể lại, đối tượng phạm tội người Trung Quốc này khi bị bắt đã có những hành động rất bất thường. Xâu chuỗi các sự việc mình nhìn thấy, Quyền hiểu lầm là gia đình bên vợ, đặc biệt là anh vợ đã cản ngăn, không muốn cho vợ cùng con trai mình về Trung Quốc nên nỗi bực bội càng dâng cao.
Tuy nhiên, gia đình này không làm thủ tục xuất nhập cảnh hợp pháp nhưng mà vào Việt Nam theo cách “vượt biên” (đi theo đường tiểu ngạch).
Trong thâm tâm chị cũng chỉ định ở lại Việt Nam coi ngó đích mẫu một thời gian rồi quay về ở cùng gia đình chồng. Tại đây, Nhan Chính Quyền (46 tuổi, ngụ tại số 61, đồn Phát Kì, thôn Na Trinh, thị trấn Giang Châu, thành phố Sùng Tả, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc) đã bỏ ra 2000 dân chúng tệ (khoảng 6 triệu đồng) trả cho đối tượng buôn người để lấy chị Năm làm vợ.
Chị Năm cho biết, việc Quyền bộc phát dẫn đến hành động này có thể là do trước đó, người anh cả của Quyền từng lấy vợ là một phụ nữ người Việt Nam, nhưng sau đó chị này đã bị lừa bán cho người khác, khiến anh của Quyền hàng chục năm nay vẫn ở một mình, ngày nào cũng kêu nhớ vợ.
Tại cơ quan điều tra, Quyền khai vì cứ ngỡ là nếu đã ra tay chém người thì cả gia đình Quyền sẽ bị “chu di tam tộc” nên Quyền “tự xử” bằng cách tự tận cho công bằng “mạng đền mạng”. Trong thời kì này, chị đã tranh thủ học được một số từ tiếng Trung để có thể giao dịch thường nhật. Việc anh chị trong gia đình có ý muốn giữ chị ở lại Việt Nam làm anh Quyền rất lo âu.
Tháng 3/2010, chị Năm nhận được tin mẹ vẫn còn sống nhưng bị ốm nặng. Khi có cháu, cả gia đình bên chồng mở tiệc lớn ăn mừng vì đã có người nối dõi tông đường.
Đến khi hết hạn vận 3 ngày do chính quyền đưa ra, Quyền vẫn lần lữa không chịu rời khỏi Việt Nam. Dưới Quyền còn có hai người em trai là anh em sinh đôi, chuyên nghề đi làm mướn mướn, do nghèo nên năm nay đã hơn 40 tuổi mà vẫn chưa lấy được vợ. Quyền một mực đợi vợ và con trai cùng về. Sốt ruột, hai vợ chồng bàn nhau đưa cháu nhỏ về thăm quê.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét